Từng bước lang thang dưới ánh tà
Mặt trời đỏ thắm tưới ngàn hoa
Em mong được hoá làn mây trắng
Lờ lững theo anh mãi chẳng xa
Giọt nắng chiều rơi ướt mắt buồn
Long lanh kỷ niệm dấu nào quên
Hình như ta mất nhau từ đó
Ngay buổi ban đầu mình mới quen
Thu đến rừng cây rũ lá buồn
Có thương cũng chỉ nhớ hoài mong
Dáng em và lá sầu vàng úa
Một khoảng trời này em với không
Chiều xuống âm thầm nhớ ngẩn ngơ
Lòng nghe như sóng vỗ xô bờ
Đôi chân vô định về đâu đó
Theo nhánh sông trôi chia hững hờ
(theo hoasontrang)
(Source: Tin180 - Nắng Chiều Rơi - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét