Ngôi nhà ngày ấu thơ của tôi không nằm liền kề với dãy nhà nào cả, mà là nhà cấp bốn riêng rẽ, nằm trong cái sân rất rộng của ngân hàng.
Ngày ấy, cán bộ nhân viên bình thường chỉ được một gian phòng nhỏ, mọi thứ còn lại đều chung đụng. Và phải đặc biệt lắm mới được ở nhà cấp bốn, nằm cách dãy nhà làm việc một khoảng sân để tha hồ... trồng rau, nuôi vịt trong những ngày bao cấp đói kém. Nhưng tuổi thơ ngày ấy ít khi so bì, cả đám trẻ con đều chơi chung trong khoảng sân rộng lớn, dưới bóng mát của cây nhãn xù xì, sum suê những lá. Và bày những trò tếu táo, cười đến vỡ bụng.
Cái Trang xuất hiện như một hiện tượng, chỉ vì bố mẹ nó không làm trong ngân hàng, và vì thế, gia đình nó không ở chung trong "thuộc địa đất ngân hàng". Không biết từ lúc nào gia đình nó chuyển đến sống bên kia đường, nhưng kể từ ngày nó chăm chỉ... đứng ngắm đám trẻ con trong sân qua cánh cổng sắt to oành của ngân hàng, tất cả bọn trẻ con chúng tôi đều phải để ý đến nó.
Trang có đôi mắt nâu, to, mũi nó cao như Tây và tóc khá dày, đen nhánh. Tôi để ý kỹ như vậy vì không may cho tôi, tóc tôi rất mỏng, lưa thưa, được mẹ phi-dê (làm xoăn) nên trông khác lạ so với đám trẻ con cùng lứa. Và tệ hơn nữa, mũi tôi tẹt dí. Nhưng rồi tất cả chúng tôi đều có đặc điểm chung là mái tóc hoe nắng sau những giờ ngủ trưa, lúi húi chơi tha thẩn ở cạnh hàng rào.
Quê Trang ở Bắc Ninh, nơi diễn ra hội Lim hằng năm cuốn hút người Kinh Bắc về trảy hội. Ở quê nó còn có thứ kẹo rất ngon, gọi là kẹo gôm, ăn dai dai, ngọt ngọt, lại thêm vị man mát của bạc hà, rất thú vị. Lần đầu tiên Trang mang đến cho chúng tôi mấy viên kẹo này, tôi đã chưa vội ăn mà ngấm ngía chúng thật lâu. Cái viên kẹo bé bằng đốt ngón tay, vuông vắn, được bao bọc bởi lớp đường trắng lóng lánh khi đứng dưới ánh nắng của những buổi trưa hè. Kẹo có ba màu: vàng, đỏ, xanh và màu nào cũng làm lũ chúng tôi hứng thú.
Lần đầu tiên Trang cho tôi ba viên kẹo, cũng là lúc bị cái Hương bĩu cái mỏ nhỏ xíu của nó dỗi không thèm chơi với Trang vì đã cho tôi phần hơn. Lũ trẻ con ngày ấy tuy đứa nào cũng bé như viên kẹo vì lười ăn, và chả có gì để ăn vặt như tụi trẻ bây giờ, nhưng cũng thỉnh thoảng dở hơi, chia bè phái, tị nạnh đến nẫu ruột vì cười.
Trang sẽ mãi là niềm hy vọng có kẹo gôm của "lũ trẻ con ngân hàng" mỗi khi Trang về quê, cho đến năm chúng tôi chuyển vào lớp hai của ngôi trường mới mở gần nhà. Trường mới, mọi thứ đều sáng đẹp hơn trường cũ, lại có thêm hàng bán bánh kẹo và ổi dầm của bà Yến ngồi ngay vỉa hè trước cổng trường. Và vì có hàng của bà Yến, nên kẹo gôm không còn là thứ quà lạ đối với đám trẻ con hàng xóm nhà tôi nữa.
Trong mẹt bán hàng của bà có đủ thứ bánh kẹo làm đứa trẻ nào cũng phải rớt nước miếng mỗi khi không được mẹ cho 10 đồng để ăn quà. Một chục đồng, tôi có thể mua được 2 viên kẹo gôm thơm ngon sảng khoái, hoặc một cái kẹo bột to gấp 5 lần viên kẹo gôm. Nhưng tôi và Trang luôn chọn mua kẹo gôm vì chúng tôi có thể cho đứa kia một viên còn lại.
Có một lần giận nhau, tôi đã mua kẹo bột để mút mát cho Trang phải thèm, để bõ tức chuyện nó không về phe tôi, khiến tôi chịu ấm ức một mình khi cái Hương giỏi cãi lý ra sức trêu chọc tôi. Tôi cứ đơn phương giận dỗi Trang suốt một tuần cho đến ngày Trang chuyển trường và chỗ ở sang quận khác.
Hôm nghe cô giáo thông báo, tôi cứ có cảm giác thật khó tả, mơ hồ như mất đi thứ gì đó thân thuộc lắm, hai hàng mi bỗng ngấn đầy nước, thi nhau rơi.
Chiều tan học, tôi chạy một mạch về nhà, chẳng thèm đoái hoài đến mẹt hàng của bà Yến. Tôi thấy Trang đang đứng ở trước cửa nhà, nhìn về hướng đi học của chúng tôi. Trang vẫy tay rối rít và gọi tôi sang nhà nó, rồi đưa cho tôi một bọc giấy, có những 5 viên kẹo gôm trong đó.
Chưa bao giờ tôi có những 5 viên kẹo trong túi. Nó bảo quà cho tôi trước khi nó chuyển nhà. Mặt con bé buồn so trong khi tôi mếu máo.
Trang chuyển đến một quận cách xa nhà tôi chừng 15 kilomet, với những đứa trẻ ngốc nghếch ngày ấy, 15 cây số là khoảng cách không thể đến chơi với nhau như người lớn vẫn nói đơn giản cho chúng tôi khỏi hỏi han nhiều.
Nhưng cái Trang khôn hơn tôi, nó thì thầm rằng, 15 cây số không xa bằng từ chỗ chúng tôi về quê nó, mà bố nó thì vẫn đèo hai mẹ con trên chiếc xe đạp về quê mỗi khi có giỗ. Vì thế, chúng tôi đều hẹn nhau rằng sẽ sớm tập đi xe đạp để qua thăm nhau.
Một năm sau, nhà tôi cũng chuyển tới định cư ở quận khác. Và cho tới lớp bốn tôi mới được phép tập đi xe đạp. Tôi đã chẳng bao giờ đạp xe đến nhà Trang được vì ngày ấy, chúng tôi không hề có khái niệm về địa chỉ, và tôi đã "quên" không hỏi địa chỉ của Trang.
Theo Món ngon VN
(Source: Tin180 - Cái kẹo - Truyện ngắn - Văn hóa - Tiêu điểm )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét