Đám bạn cười rúc rích khi Lân đến. Mày kiếm đâu ra thế? Đúng như mơ ước của bé nhỉ? Đẹp trai, có tiền, biết nấu ăn lại không cần cưới xin. Tài thật, tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi. Hạnh nghe chỉ cười nhẹ không tỏ thái độ gì. Lân tự đến với cô đơn giản như cái kiểu đến tuổi thì người ta không còn thích, không còn dám ào xuống biển để mong khám phá nơi ở của con gái Long Vương như cái thuở đôi mươi mười tám. Cô không biết như thế là tốt hay xấu. Cô đón nhận anh như đón nhận những rủi ro. Cái thái độ ngang bướng ơ hờ ấy, Lân luôn hằng mong sẽ thay đổi được ở Hạnh làm cô cảm thấy anh thật đáng yêu. Cô ngơ ngác nhìn ngắm trái tim mình, nó không khóc vì Lân đã bỏ cuộc. Nó lặng lẽ thở dài, hòa cùng tiếng hát của loài chim lạ.
Lân không phải là người buông thả, ngay từ lần gặp đầu cô đã hiểu điều đó mặc dù với nhiều người, Lân không thể đứng đắn được trong cái đám hào quang xung quanh mình. Anh đẹp trai và có tiền, chưa vợ. Riêng Hạnh cho rằng cũng không có gì lạ, đàn ông thường say mê sự nghiệp, có khả năng thì cứ bay, thế có khi lại tốt. Rồi cô nghĩ thầm chắc lại thù ghét đàn bà.
Mắt ướt thế kia thù dai lắm. Lân cười phá lên khi khám phá ra những suy nghĩ ấy nơi Hạnh. Cô mất mấy phút sững sờ nhận ra rằng cô đã đánh rơi vẻ bất cần lạnh lùng của mình vào những tiếng cười kia mất rồi. Hạnh thấy khó khăn vì phải chấp nhận sự thật ấy. Sự thật là cô đã bắt đầu thấy nhớ anh, thấy chờ đợi sms của anh, thấy thiếu vắng tiếng cười và đôi bàn tay của anh.
Hạnh đưa tay lên ngực trái như muốn ngăn cản nó rung theo nhịp tiếng cười trong ấm làm cô bối rối. Hạnh cố gắng lắm mới chọn khuôn mặt im lặng cho mình, mỉm cười hài lòng với khuôn mặt của mình. Lân cũng cười, cười và nhìn cô như nhìn cô bé mười ba tuổi không hề biết buồn khi đi ngủ. Anh bảo chỉ tại chưa đến duyên đến số. Cô phì ra, bây giờ mà anh còn tin vào duyên số.
Phải tin chứ! Nếu không em nói xem mấy con chim kia vì đâu mà đến đây? Đến đúng nhà em nhé. Không phải ở cái khu chung cư này chỉ mình nhà em ở tầng thứ sáu cũng không phải chỉ mình nhà em sơn màu biển, có tấm drap màu biển đâu nhé. Hạnh nhìn anh lắc đầu, chịu không nói được. Thế ra đó là duyên số! Lân đến với cô chắc hẳn cũng là do cái duyên số ấy, muốn tránh cũng không thể nào tránh được. Cô không thắc mắc nữa, mà thắc mắc cũng không để làm gì. Loài chim lạ đến đây vì duyên số cứ hót cứ hót và mãi mãi vẫn không được gọi đúng tên.
Hạnh thu mình trên chiếc ghế mang màu của nắng ngày không có Lân. Tiếng nồi niêu chén bát từ căn hộ có người đàn bà luôn nhìn Hạnh dò xét như chưa bao giờ thấy phụ nữ độc thân cứ âm vang ngay bên cạnh, khiến cô muốn ngủ quên mãi trong bàn tay bây giờ chỉ còn là tưởng tượng của Lân. Anh là người đầu tiên mang đến cho cô cảm giác cần che chở, cần dựa dẫm, như cần một người cha.
Chỉ duy nhất, chỉ suy nghĩ điên rồ của anh rằng sẽ làm cô thay đổi, kéo cô trở về, ủ ấm cô trong hạnh phúc gia đình làm cô cảm thấy Lân thật khờ dại. Hạnh nhìn cái mong muốn đó của Lân với cái nhìn của một cô bé đã đi qua tuổi mẫu giáo nhìn đứa em trai của mình loay hoay bắt chước những mẫu quảng cáo trên truyền hình. Cô cười thầm vì không ngờ Lân của cô cũng có những lúc ngây thơ như thế, thôi cứ để mặc cho anh làm những gì anh thấy cần.
Lân muốn cô cùng về thăm bố mẹ một buổi chiều cuối đông trời vội vã thả những cơn gió ngu ngơ đi khắp chốn không để làm gì. Bố mẹ anh ở trong căn nhà vừa vặn quét màu xanh chưa đậm biển ngoại ô thành phố. Hai người bề ngoài trí thức có vẻ rất hòa thuận và thân ái như kiểu thân ái với tuổi già. Có vẻ thôi, Hạnh không dám khẳng định.
Mọi thứ đến đi với cô trong cuộc sống này đều được tiếp đãi ơ thờ như những con sóng có cố gắng đến đâu cũng chẳng bao giờ đi đến tận cùng của cát, kể cả Lân. Kể cái buổi chiều này, khi cô khoác lên mình cái tấm áo nàng dâu tương lai thùng thình, và hơi buồn cười nữa. Hạnh cứ bay vô định trong chiếc áo ấy, cô không biết mình sẽ đi đâu về đâu, sẽ nương vào cái gì. Lân, cô sẽ để mặc Lân thắt chiếc áo cho vừa vặn với những khuôn mặt của mình. Lại làm khó Lân đấy!
Lân lại muốn về nhà thăm bố mẹ Hạnh, thăm em trai Hạnh. Anh hay nói đến nó với vẻ rất thần bí. Anh bảo nếu cô có một chút vẻ mềm mỏng không quá cần thiết cho một đứa con trai của nó thì tốt biết mấy. Cô chỉ cười, lúc xách đồ ra khỏi nhà bốn năm trước hình như cô đã mong muốn điều đó. Nhưng bây giờ thì không, Hạnh nghĩ như thế là tốt cho Hạnh, và cả cho bố mẹ. Bố mẹ Hạnh cũng sống trong một ngôi nhà nhỏ nhàn nhạt màu nắng, hoặc là nhỏ quá và nhạt quá so với Hạnh. Ông bà đón tiếp Lân niềm nở, những nụ cười vội vã che lấp những khe nứt, những lỗ hổng vô hình của gia đình có vẻ yên ổn này từ khi Hạnh ra đi. Hạnh cảm thấy bóng dáng của ngày xưa hiện về nhạo báng cô bằng những ngón tay không có móng rờ rẫm trên lưng.
Hạnh nép sát vào Lân khi bố mẹ hào hứng xa hoa những câu chuyện, những lời tán thưởng về chính cô mà sao cô nghe quá xa lạ. Cô chợt nghĩ đến bố mẹ Lân buổi chiều hôm trước. Hay họ cũng thế, cũng khóa kín nhà bếp đầy khói và ám bụi, chỉ khoe ra phòng khách đầy những hoa tươi vàng rực rỡ nhưng thật ra đã úa từ gốc? Hạnh không tưởng tượng được khuôn mặt mình trong những vở kịch đó ra sao. Những vở kịch không hề có lỗi, có lẽ bố mẹ cô cũng từng ngày oằn mình cõng những vai diễn trên những con đường Hạnh phải đi.
Bên góc phòng, em trai cô thận trọng lau bụi quấn chặt cái piano màu nâu cũ kỹ. Hạnh chợt nghĩ nếu như nó biết lâu nay cái mà nó chăm chút tự hào chỉ là vẻ ngoài, là cái vỏ rỗng không thì nó sẽ thế nào? Hạnh không biết. Hạnh không muốn và cũng không thể phân thân khóa một nửa mình trong nhà bếp, nhưng còn Lân. Cô nhìn sang anh, anh mỉm cười với em trai Hạnh. Cô thấy cả hai đều khờ dại, mà không, tất cả, bố mẹ cô, cả cô nữa cũng đều khờ dại. Khờ dại đến tội nghiệp khi nghe Hạnh bảo con với Lân chia tay rồi cũng không ai phản ứng gì. Em trai Hạnh bỏ bộ sa lông ra cái piano sầu muộn của nó. Còn bố mẹ nhìn cô với con mắt tự ngàn xưa không thay đổi. Chỉ lắc đầu thở dài. Cũng đã quá quen với những tiếng sét mà Hạnh có thể đem đến bất cứ lúc nào.
Con chim lạ cứ hót mãi phía bên ngoài cửa sổ chung cư thứ sáu lơ lửng giữa trời. Có lần cô bảo với Lân nó thật khờ dại, hót mãi hót mãi mà không để lang gì. Em đã để ý đến nó là nó thành công rồi đây. Làm cho em để ý rồi thắc mắc không dễ đâu. Hạnh cũng không nghĩ mình ơ thờ đến mức ý, có lẽ cũng vì cô đã trở nên quá lâu rồi. Kể cả lúc này, khi Lân ra đi.
Những con chữ nằm thảnh thơi trên tấm drap màu biển. Lân không nói điều gì quá to tát cũng không nói yêu cô cho dù thực sự Hạnh muốn nghe. Lân bảo anh gặp cô là duyên số, đến bên cạnh cô là duyên phận, nhưng không thể cùng Hạnh trả cho nhau trọn vẹn cái mà anh gọi là duyên nợ. Anh lúc nào cũng cho rằng vợ chồng có đến với nhau, bên nhau trọn đời chính là để trả nợ nhau. Lân nói đúng hay sai Hạnh cũng không biết nữa, có lẽ đúng, chắc là kiếp trước cô không nợ ai nên bây giờ rất ơ hờ đi bên lề cuộc sống này.
Sự ơ hờ Hạnh cố giữ lấy bên mình dù đôi lúc nó làm cô mất đi nhiều cái, làm cô chai sạn. Nhưng biết sao được? Hạnh không đủ can đảm giữ Lân lại, cô biết cô sẽ không thể làm một người vợ, người mẹ đúng nghĩa, đúng như Lân mong muốn. Lân nói cô chưa thử làm sao biết. Hạnh không trả lời, chắc là Hạnh cũng không muốn biết.
Lân hỏi sao cô lại chuyển ra ngoài, bố mẹ và em trai cần cô, tự hào về cô đến thế? Cô không biết trả lời thế nào, bâng quơ nhìn mấy sợi tóc mai mất trật tự bên thái dương của anh. Tự hỏi nếu mình nói ra cái suy nghĩ ngu ngốc là cô thấy bố mẹ mình sống giả quá, sống tội nghiệp quá thì mấy sợi tóc ấy chắc cũng phá lên cười mất. Lân trách cô ngang bướng, bố mẹ hiền và thân tình đến thế. Ừ thì Hạnh ngang bướng. Hạnh cười nhạt nửa đùa nửa thật bảo với Lân em ác quá làm sao sống với những người hiền lành như thế được. Lân nhìn cô ngạc nhiên, hình như có ý trách móc. Hạnh bỗng thấy tức giận anh. Tức giận bố mẹ mình.
Đáng lẽ anh phải bên cô, anh có biết bố mẹ chính là nguyên do khiến cô trở nên ngang bướng, trở nên chai sạn và nhút nhát trước tình yêu của anh. Có những lúc Hạnh muốn mở lòng với anh, muốn ở bên anh, muốn làm anh hạnh phúc. Nhưng cô không thể, cô không muốn mình và Lân rồi cũng trở nên giả dối ngay trên mái ấm của mình, giả dối với con cái, với nhau, và cả với chính mình. Hạnh không nói với Lân những điều đó. Cô sợ mình sẽ lôi Lân vào những suy nghĩ ấy, lôi Lân vào việc sợ sệt hôn nhân, sợ sệt gia đình. Hạnh biết là mình lo xa, Hạnh biết là mình tự cực đoan mình, nhưng cô không thể làm khác được, không thể thử được, vì cô biết, như thế chỉ có Lân sẽ khổ.
Hạnh nghĩ vậy là tốt hơn cho anh. Kiếp trước anh không hề nợ cô cái gì, mà có thì cô cũng không muốn đòi gì ở anh cả. Anh đã đến bên cô, ủ ấm cho bàn tay cô, cho tấm drap biển và cho cả tiếng hót của chim lạ ngoài cửa sổ. Thế là đủ! Anh sẽ tìm thấy một người con gái không quá lạ lẫm, dị ứng với việc khóa một nửa mình trong nhà bếp. Lân từng bảo anh không cần một người như thế, nhưng cô biết rằng những người phụ nữ thường khóc rả rích trong đêm cần anh hơn cô.
Đám bạn cười nhăn nhó khi nghe tin anh chàng trong mơ đã rời xa Hạnh. Lần này thì Hạnh thấy đau. Mày định như thế này hoài hả bé (gần hai mươi bảy tuổi đầu vẫn bị đám bạn gọi là bé). Người ta làm gì mày đâu mà sao cứ đem những suy nghĩ điên rồ của mày đổ lên người ta thế? Mày tưởng mày đủ mạnh mẽ để sống một mình đến hết đời à? Không hiểu nổi nữa. Mà Hạnh cũng thấy không hiểu nổi mình thật.
Cô biện minh cho mình, cô không muốn làm Lân khổ. Lân chỉ bảo thế em nghĩ xa em anh sung sướng lắm à? Không, cô biết là không, vì cô cũng không sung sướng gì nhưng Hạnh không đủ bản lĩnh thay đổi mình, không đủ bản lĩnh đạp đỏ bức tường xấu xí về gia đình mà cô đã dựng lên. Hạnh chấp nhận vây mình trong đám ngổn ngang đó, chứ không muốn kéo Lân vào, càng không thể phá bỏ nó. Trong cô rối bời, và cô để anh đi. Con chim lạ kia còn ở lại. Có lẽ kiếp trước nó nợ cô quá nhiều, nhiều hơn Lân.
Chiếc ghế ngày không có Lân hình như lạnh hơn, nhưng Hạnh không hối hận. Cô chỉ thấy thiếu những ngón tay mềm ấm của Lân, những ngón tay đầu tiên cô cho là đã khẽ khàng chạm được gương mặt cô không son phấn, con chim lạ kiêu hãnh hót mãi cho mình cái bộ dạng lạnh lùng bất cần. Sẽ không ai biết rằng cô không bao giờ đủ can đảm khóc trước mặt mình. Hạnh không muốn ai phải biết.
Đàm Thùy Dương
Theo Đời sống gia đình
(Source: Tin180 - Loài Chim Lạ - Truyện ngắn - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét