Hoa quen anh trên một diễn đàn dành cho sinh viên. Anh đẹp trai, lịch lãm, có học thức và giàu có. Hoa bé bỏng, trẻ con và xinh xắn như một cô búp bê. Lần đầu gặp nhau, anh tặng Hoa một chậu hoa sen đá cánh phơn phớt hồng. Chiều hôm đó trời mưa lất phất, họ nắm tay nhau đi dạo dọc đường Đồng Khởi. Anh bình yên và vững chãi. Hoa líu lo như chú chim non, vừa mút kem vừa kể anh nghe đủ chuyện trên trời dưới đất.
Mười lăm ngày sau, Hoa khóc như mưa ở sân bay. Anh ôm cô thật chặt, thì thầm: "Hè năm sau anh sẽ về thăm em. Anh hứa mà". Hoa vẫn khóc. Anh dùng dằng mãi ở cổng check-in đến suýt trễ chuyến bay. Họ thắm thiết cứ như thể không phải yêu nhau mười lăm ngày mà là mười lăm năm.
Đó là chuyện của tám năm trước. Ấy thế mà bây giờ ngồi nghĩ lại, Hoa vẫn nhớ rõ từng chi tiết đến nao lòng. Màu áo xanh kẻ ca-rô của anh ngày hôm ấy, chiếc kẹp mái đính đá pha lê đủ màu anh cài lên mái tóc cô, giọng nói đầy âu yếm: "Nhỏ xíu anh thương" anh nhái theo câu slogan của một hãng điện thoại nổi tiếng lúc bấy giờ... tất cả đều rõ mồn một như chỉ mới hôm qua. Mười lăm ngày ấy, không một khoảnh khắc nào cô quên.
Cô vẫn hay đùa với Hạnh: "Đó là mười lăm ngày ở thiên đường". Hạnh cũng trêu: "Thế sáu năm ở với ông Quân là dưới địa ngục à?". Hoa cười: "Không, ở trần gian". Hạnh thở dài: "Có khi nào ngược lại mà bà chưa nhận ra không?". Hoa im lặng, thật khó giải thích cho Hạnh hiểu cô yêu anh nhiều đến thế nào. Ngay từ khi chạm mắt lần đầu, cô đã biết trái tim mình thuộc về anh.
Cách anh nói, đuôi mắt anh cười, vết thô ráp trên bàn tay anh khi chạm vào làn da mềm mịn của cô... tất cả đều tỏa ra sức cuốn hút kỳ lạ. Ở bên anh, Hoa luôn có cảm giác lâng lâng như thể chú chim non lần đầu đập cánh và choáng ngợp giữa không gian bao la. Còn anh bảo, ở bên Hoa, anh cảm thấy thật bình yên.
Vậy mà tất cả những yêu thương ấy vẫn không thể giữ anh ở bên Hoa lâu hơn. Anh là Việt kiều Mỹ, chỉ tạt về Việt Nam thăm Hoa trong mười lăm ngày nhân chuyến công tác rồi phải bay sang Utah. Cả anh và Hoa đều ngỡ họ chỉ xa nhau trong ba tháng thôi, rồi sẽ gặp nhau vào dịp hè. Anh sẽ đưa Hoa về Đà Nẵng, quê của anh. Họ sẽ cùng đi dạo trên bãi biển nhuộm vàng ánh hoàng hôn và đùa giỡn tung tăng trên sóng nước. Thế nhưng, chưa đầy hai mươi tiếng đồng hồ sau đó, tất cả đều vỡ tan như bong bóng xà phòng. Chiếc xe đưa anh từ sân bay về nhà gặp tai nạn trên đường cao tốc. Hoa mãi mãi không còn cơ hội nghe anh thì thầm: "Nhỏ xíu anh thương".
Hoa biết vĩnh viễn cô sẽ không quên được anh. Cô cũng sẽ chẳng bao giờ yêu ai say đắm như từng yêu anh. Thế nhưng, Hoa vẫn phải lấy chồng. Hoa lấy Quân vì không muốn bố mẹ cứ mãi lo lắng cho mình, vì cô dù sao cũng là một phụ nữ, cũng khao khát mái ấm gia đình như bất cứ ai. Và còn thêm một lý do mà chỉ riêng cô và Hạnh biết: Quân rất giống anh.
Hoa gặp Quân lần đầu tiên trong một quán cà-phê, hai năm sau ngày anh mất. Cuộc gặp gỡ như là định mệnh. Hôm ấy là sinh nhật Hoa. Nhớ anh, cô một mình ngồi xem lại kỷ vật và tìm thấy danh thiếp của quán cà-phê tên "Tưởng Niệm". Hoa chợt nhớ vào ngày cuối cùng, trên đường ra sân bay, lúc dừng đèn đỏ, một cô bé đã phát danh thiếp này. Tên quán cà-phê quá đặc biệt nên anh hứa lần sau về Việt Nam, nhất định sẽ đưa Hoa đến đây. Ký ức tràn về khiến cô quyết định đến Tưởng Niệm một mình để mừng sinh nhật.
Khi Hoa đến, Quân đang đánh đàn cùng những người bạn trong nhóm nhạc. Cô sững người nhìn Quân trong chiếc áo sơ-mi trắng dài tay, quần âu đen, lắc lư theo tiếng nhạc vui nhộn. Đôi lần, Quân ngẩng lên và mỉm cười lơ đãng khiến tim Hoa như ngừng đập. Mười giờ tối, ban nhạc tan, Quân đeo chiếc đàn ngang vai, leo lên chiếc mô-tô to uỳnh phóng vút đi. Hoa cũng phóng theo. Qua hết mấy đoạn đường, Quân phát hiện có người đuổi theo. Anh dừng phắt lại, nhìn chằm chằm vào cô gái mặc váy hoa đỏ ngồi trên chiếc vespa trắng.
Khi Quân đang lúng túng chưa biết phải làm gì, Hoa đột nhiên khóc nức nở. Quân hốt hoảng rời khỏi xe, đến lay vai Hoa: "Cô à, cô không sao chứ?". Quân càng hỏi, Hoa càng khóc to hơn. Người đi đường trố mắt nhìn cả hai, vài tiếng xầm xì vang lên. Quân tự nhủ: "Tự dưng mình xuống xe làm gì nhỉ?" rồi bực dọc quay đi. Thế nhưng, Hoa đột nhiên nắm tay anh lại và gục đầu vào vai anh. Hoa vẫn không ngừng khóc trong khi Quân cứ như Từ Hải chết đứng giữa trận tiền.
Không biết phải làm gì, Quân vỗ nhè nhẹ lên vai Hoa và từ từ, Quân ôm Hoa thật chặt. Hoa vẫn hay bảo với Hạnh, phút giây ấy là ngày thứ mười sáu trên thiên đường vì cô cứ ngỡ mình đang ở trong vòng tay anh. Họ cứ đứng ôm nhau như thế, ngay cả khi cơn mưa mùa hè bất chợt đổ qua. Trong khi cô lâng lâng nhớ về anh, Quân lại ngây ngất hạnh phúc vì đã tìm được người phụ nữ của đời mình.
Một tháng sau, họ chính thức trở thành tình nhân. Ngày ghé thăm nhà riêng của Quân, Hoa ngỡ ngàng nhìn chậu hoa sen đá anh để ngay bậu cửa sổ. Hoa buột miệng: "Em cũng có một chậu y thế này". Mắt Quân sáng rỡ: "Em cũng thích hoa sen đá à? Chúng mình đúng là một đôi nhỉ!". Hoa mỉm cười, cảm giác như linh hồn anh ở trên cao đã dẫn dắt cô tìm gặp Quân.
Hai tháng sau đó, họ kết hôn. Hoa vẫn làm chuyên viên marketing ở một công ty bất động sản. Quân vẫn điều hành trung tâm Yoga của anh. Điều khác biệt duy nhất là Quân từ giã ban nhạc để dành hết thời gian cho cô vợ trẻ. Hai chậu hoa sen đá được đặt cùng nhau trên bậu cửa, "Như hai chúng mình có cặp có đôi", Quân thì thầm vào tai vợ. Hoa mỉm cười hạnh phúc.
Cuộc sống của vợ chồng Hoa đúng là hình mẫu mơ ước của nhiều người. Thế nhưng, cuộc hôn nhân của họ vẫn như một ngôi nhà xây thiếu ống khói. Có điều gì đó như bị bóp nghẹt, bị che giấu mà không thể thoát ra. Nhiều lần Quân thấy Hoa ngồi bên cửa sổ, tay mân mê chậu sen đá với ánh mắt mông lung. Những đêm say đắm bên nhau, Quân nghe Hoa thì thầm: "Nhỏ xíu anh thương". Hoa hôn Quân nồng nàn nhưng anh có cảm giác nụ hôn ấy không phải dành cho mình.
Quân không có điều gì để phàn nàn về Hoa. Cô luôn yêu chiều Quân và hết lòng vun vén gia đình. Quân không thể chê trách vợ nhưng anh cảm thấy giữa họ có khoảng cách vô hình. Có điều gì đó Quân chưa hiểu hết về Hoa nhưng càng tìm hiểu, anh càng thấy mình như lạc vào mê cung. Hoa bí ẩn và thói đời, càng bí ẩn lại càng quyến rũ. Quân say vợ như điếu đổ. Anh khát khao tìm hiểu cô, khát khao sở hữu cô cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Một năm, hai năm rồi sáu năm trôi qua, Quân vẫn mải miết đi tìm tâm hồn của vợ, càng tìm càng xa, càng tìm càng bất lực. Điều duy nhất níu giữ anh chính là tình yêu dành cho Hoa. Một đôi lần, Quân nghĩ đến việc sinh một đứa con để "trói" Hoa nhưng tình yêu ngăn không cho Quân làm điều ấy. Quân không muốn Hoa ở bên cạnh anh vì bất kỳ điều gì khác, ngoại trừ tình yêu.
Nhưng giờ đây, Quân bắt đầu mệt mỏi. Sự khó hiểu ở Hoa khiến anh say mê ngày nào giờ trở thành gánh nặng. Quân không còn là chàng lãng tử, anh cần sự hòa hợp. Anh đã chán việc chạy theo Hoa, giữ gìn Hoa mà không biết bao giờ mới có được tình yêu và mái ấm đúng nghĩa.
Kim đồng hồ chỉ bảy giờ rưỡi tối, Hoa hài lòng xoay mình trước gương. Chiếc đầm màu hồng dâu cổ tim ôm vừa vặn thân hình thon thả. Trông Hoa thật gợi cảm. "Thêm trang sức kim cương nữa là hoàn hảo", Hoa vừa nghĩ vừa tủm tỉm cười. Cô cố tình mua chiếc đầm mới này để hợp với bộ trang sức Quân tặng. Hôm nay là kỷ niệm sáu năm ngày cưới. Quân đang chờ Hoa ở nhà hàng yêu thích của họ.
Dù không yêu Quân nhưng Hoa không thể phủ nhận cô hạnh phúc khi ở bên cạnh anh. Tình yêu của Quân luôn khiến Hoa cảm thấy mình thật đặc biệt. Có lúc, Hoa chạnh lòng vì mình đã dối gạt chồng nhưng cô không đủ can đảm từ bỏ. Hoa biết mình có lỗi nên cô luôn cố gắng bù đắp cho chồng. Hoa hết lòng chăm sóc, yêu chiều chồng, nồng nàn trong từng cái vuốt ve và hơi thở để Quân không thể nhận ra tình yêu giả tạo nơi cô.
Chiếc taxi đỗ xịch trước cửa nhà hàng. Vừa đẩy cửa bước vào, Hoa đã trông thấy Quân ngồi ở chiếc bàn quen thuộc cùng bó hoa hồng rực rỡ. "Anh đã gọi món rồi đấy, có món cua lột lăn cốm em thích nhất". Hoa nũng nịu: "Nhưng em muốn lấy quà trước cơ". Quân tủm tỉm cười: "Sao em nôn nóng thế? Lớn rồi mà còn mê quà như trẻ con". Nói đoạn, Quân mở túi xách lấy quà cho vợ. Nhìn cử chỉ đáng yêu của chồng, Hoa sung sướng nghĩ đến bộ trang sức kim cương. Cô đã vô tình nhìn thấy nó trong lúc dọn dẹp tủ áo.
Quân đặt chiếc hộp được gói cẩn thận trước mặt vợ, âu yếm: "Quà của em đây". Hoa vui vẻ mở lớp giấy gói và... cô sững người. Trong hộp không phải là bộ trang sức kim cương Hoa từng thấy mà là một chiếc khăn choàng lụa màu hồng cánh sen. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của vợ, Quân hồ hởi: "Anh vô tình thấy chiếc đầm này của em trong tủ áo, đoán chắc em sẽ mặc nó vào ngày hôm nay nên đã lùng cho được chiếc khăn choàng hợp màu với nó đấy. Em thích không?". Hoa ngồi im như phỗng. Quân đứng lên choàng khăn cho vợ và bảo: "Đẹp thật, vợ anh đẹp nên mặc gì cũng đẹp". Hoa gượng cười: "Ờ, đẹp thật, em... em thích lắm". Hoa hít một hơi thở sâu, nói gấp: "Em vào nhà vệ sinh một chút" và cô đứng lên, đi như chạy.
Vào toilet, Hoa ôm ngực thở dốc, nước mắt cô bắt đầu trào ra. "Tại sao lại là món quà này? Vậy bộ trang sức kia Quân tặng ai? Tại sao lại như vậy?", những câu hỏi không lời đáp cứ xoay vần. Trái tim Hoa như bị ai bóp nghẹt. Cảm giác đau đớn này hình như Hoa đã có lần trải qua, phải, là tám năm trước, khi Hoa nhận tin anh gặp tai nạn, Hoa cũng từng đau đớn như thế này.
Điện thoại chợt reo vang, là Quân gọi. Hoa hít một hơi sâu, cố lấy lại giọng bình thường trả lời máy: "Em ra ngay". Hoa đứng thẳng người, nhìn mình trong gương. Đôi mắt đã bị lem màu. "Không thể để cho Quân biết mình như thế này, chưa phải lúc thích hợp", Hoa tự nhủ và nhanh tay tô lại màu mắt, mở cửa bước ra và... cô sững người. Trước mắt Hoa là bộ trang sức kim cương lấp lánh cô từng thấy trong tủ áo nhưng nó không phải nằm trên chiếc hộp da mà là trên cổ của một phụ nữ trẻ. Cô là Ngân, một học viên trong lớp yoga của Quân.
Ngân ngọt nhạt: "Chào chị Hoa, hôm nay là kỷ niệm sáu năm ngày cưới của chị phải không?". Hoa sửng sốt: "Sao em biết?". Ngân điềm nhiên: "Anh Quân nói em nghe. Em vừa gặp anh ấy ở ngoài kia. Anh chị thật lãng mạn quá, đúng là làm người ta ngưỡng mộ. Chúc anh chị vui vẻ nhé!". Ngân vừa cười một cách mỉa mai vừa quay đi, bỏ lại Hoa với nỗi đau như bị cứa vào da thịt.
"Sau đó thế nào? Bà có cho ổng một trận không?". Hạnh tức giận hỏi. Hoa cười buồn: "Không, tôi vẫn vui vẻ bình thường. Ăn tối xong, hai vợ chồng về nhà". Một lúc lâu, cô chậm rãi: "Mình chẳng có quyền trách Quân vì mình đến với anh ấy không xuất phát từ tình yêu thật lòng. Mình cũng đã gạt anh ấy suốt ngần ấy năm kia mà". Hạnh thở dài.
Hoa bó gối nhìn lên trần nhà. Đã hai tháng trôi qua kể từ hôm ấy nhưng Hoa luôn có cảm giác nó như chỉ mới hôm qua. Trước mặt Quân, Hoa vẫn bình thản, tự nhiên như chưa có gì xảy ra nhưng mỗi giờ trôi qua với cô như một cực hình. Cô muốn hỏi rõ Quân, muốn gào lên với Quân là cô đã biết tất cả, muốn thấy Quân quỳ xuống chân cô xin tha thứ và nói cho cô biết Quân vẫn còn yêu cô. Thật trêu ngươi, đến khi Quân có người phụ nữ khác, Hoa mới nhận ra cô yêu anh từ rất lâu rồi.
Cũng như Hạnh nói, trần gian và thiên đường đôi khi chỉ cách nhau một gang tay nên mới dễ gây ra sự nhập nhằng. Hoa cứ tưởng mình yêu Quân qua hình bóng của anh nhưng chẳng thể ngờ những ký ức xa xưa ấy giờ đã phủ lớp bụi mờ, chỉ có nỗi đau mất Quân là tươi nguyên, đau đến run rẩy. Lại một lần nữa, Hoa đánh rơi thiên đường. Tại sao Hoa không nhận ra điều này sớm hơn để yêu thương Quân một cách trọn vẹn?
"Vậy bây giờ bà tính sao?", Hạnh lên tiếng. Hoa hít một hơi sâu, mỉm cười và đáp rắn rỏi: "Mình yêu Quân, nên sẽ giành lại anh ấy bằng mọi giá. Quân yêu mình, rất yêu mình. Tình yêu đó không dễ mất đi một sớm một chiều. Quân vẫn chưa biết Ngân lén anh ấy đến gặp mình để khiêu khích. Vì vậy, mình sẽ vờ như không biết gì. Mình sẽ yêu Quân hết lòng, thậm chí sinh một đứa con để xây dựng một gia đình đúng nghĩa. Quân sẽ quay về. Mình tin là như thế".
Quân ngắm nhìn phòng ngủ của mình lần cuối, nơi anh và Hoa đã trải qua những giây phút hạnh phúc. Quân như nghe đâu đây giọng nói dịu dàng của người vợ yêu, làn da mịn màng của cô...
Tất cả đã kết thúc. Quân đã đánh cược với Ngân. "Chúng ta sẽ giả vờ ngoại tình. Nếu chị ấy ghen tức và làm lớn chuyện, chứng tỏ chị ấy yêu anh. Em sẽ rút lui. Nếu chị ấy dửng dưng như chẳng có gì to tát, nghĩa là sáu năm qua chị ấy chỉ xem anh như một người thế chỗ. Anh phải đi cùng em, chúng ta xây dựng một tình yêu mới. Anh dám thử không?".
Tất cả bắt đầu từ một chuyến công tác dài ngày của Hoa. Quân đã nhờ thợ khóa đến mở két sắt riêng của vợ. Anh tìm thấy trong đó tất cả những ký ức về một người đàn ông xa lạ thích hoa sen đá và hay thì thầm: "Nhỏ xíu anh thương". Một người đàn ông đã chết nhưng chưa bao giờ biến mất trong tim vợ anh. Trong cơn say, anh tìm đến Ngân, tâm sự hết với cô và chuyện gì đến đã đến.
Quân ra đi không để lại bất cứ lời nhắn nào, ngoại trừ chiếc nhẫn cưới đặt trên đầu giường. Hãy để Hoa nghĩ Quân trốn theo nhân tình. Hoa không yêu anh nên chắc chắn lý do này sẽ giúp cô đỡ dằn vặt hơn. Thật trêu ngươi, đến giây phút này, anh vẫn yêu Hoa hơn cả bản thân mình.
Quân kéo va-li ra khỏi nhà, nhìn lần cuối cánh cổng sơn trắng rực màu hoa tường vi. Anh lên taxi, ra sân bay, bỏ lại tất cả mà không biết rằng Hoa đang trên đường về nhà. Trong giỏ xách của cô là món bánh phô-mai anh yêu thích và tấm thiệp nhỏ với ba chữ "Em yêu anh" chân thành. Quân bỏ đi mà không hay biết mình vừa đóng lại cánh cửa mở ra thiên đường mà anh chờ đợi bấy lâu...
Theo Tiếp Thị Và Gia Đình
(Source: Tin180 - Đánh rơi hạnh phúc - Truyện ngắn - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét