Em tập nhìn anh như một người dưng
Đôi mắt đầy thêm cái nhắm
Em tập quên anh, tập làm kiêu hãnh
Qua đường gió bụi đẩy đưa.
Cuộc đời cuốn em ra khỏi xa xưa
Sao nỗi nhớ giậm chân vào vùng cấm
Ôi sợi tóc cứ lén tìm nơi rụng
Câu thơ nào thở phía không người.
Em tập nhìn anh như mảnh trăng thôi
Trăng khuyết, rạng - triều lên là hết chuyện
Dòng sông trôi chứa sâu lời vĩnh biệt
Chỉ đôi bờ mòn mỏi gói sông già
Chỉ đôi bờ không thấy biển du ca
Không chảy được nên không thành biển được
Em tập nhìn anh như một người dưng
Nhắm đôi mắt giấu đời giọt nước.
Tác giả: Lê Thị Thanh Tâm
(theo vnthuquan)
(Source: Tin180 - Người dưng - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét