Chiều rơi vạt nắng cuối ngày
Chim bay về tổ gọi bầy lao xao
Mây chiều hờ hững trên cao
Nắng rơi cuối ngõ nghiêng chao mái lầu
Mấy năm sương gió dãi dầu
Có người lữ khách mang sầu mênh mông
Ngày về tay trắng tình không
Đường thênh thang quá ai mong người về
Chân đi chầm chậm nặng nề
Khách mang tâm sự ê chề chiều nay
Nhìn từng sợi khói thuốc bay
Hỏi thầm ai đó nhớ hay quên lời
Mây bay lơ lửng giữa trời
Còn đây quạnh quẽ góc đời chiều rơi
Gió hiu hiu thổi chơi vơi
Khách đi lặng lẽ buồn ơi nỗi lòng
Chiều rơi từng giọt nắng hồng
Chừng như trách kẻ phiêu bồng gió sương
Từ ngày xa cách quê hương
Để người em nhỏ nhớ thương mỗi chiều
Hoàng hôn hiu hắt tiêu điều
Có riêng chiếc bóng đang dìu đơn côi
Cuộc đời chắc chỉ thế thôi
Chiều rơi tình lỡ gió trôi xa vời
Theo hoasontrang
(Source: Tin180 - Chiều Rơi - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét