Thơ tôi viết thả hồn lên trang giấy
Rất đậm đà rực cháy ở trong tim
Như bầy chim ríu rít hót rộn ràng
Thơ tôi đó nồng nàn hơn nắng ấm
Tình say đắm trải đều lên mỗi chữ
Không cầu kì từ ngữ lại đơn sơ
Như bé thơ khúc khích cất tiếng cười
Còn có cả tình người trong tâm tưởng
Đừng miễn cưỡng đọc bài thơ tôi viết
Kẻo tôi buồn như chiếc lá vàng rơi
Gọi Thu ơi thui thủi tủi phận mình
Mà chua xót tự tình thôi cũng hết
Đừng giết chết tâm hồn người thi sĩ
Có ai là tri kỉ hiểu lòng tôi
Bạn xa xôi nếu cùng một nỗi niềm
Xin hãy đến ta tìm tình thi hữu
Xin hãy giũ phong sương mầu áo bạc
Giũ mảnh đời phiêu bạt ghé nơi đây
Ta cùng say đối ẩm với chị hằng
Để quên những vết hằn còn in dấu
Thơ che dấu chút tình nào hờn dỗi
Chỉ xin đời đừng hỏi tại vì sao
Những khát khao đã hụt hẫng lâu rồi
Giờ kỉ niệm bồi hồi đang cào xé
Yêu thơ nhé dù thơ còn non dại
Yêu luôn người khờ dại tập làm thơ
Theo hoasontrang
(Source: Tin180 - Hồn Thơ - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét