Ngồi nơi đây sân trường rợp trời hoa phượng đỏ. Cô bé học sinh thời áo trắng ngày nào giờ em sắp trở thành cô sinh viên Sư Phạm dễ thương! Anh ép hoa phượng vào trang thơ lưu lại thời học trò rộn vang tiếng cười trong trẻo
Hoa học trò đã có một thời như thế, với những cây bút trẻ, với những vần thơ rất học trò, lãng mạn, trong sáng và thật sâu lắng dễ đi vào lòng người. Sau đây tôi xin giới thiệu với các bạn 1 số bài thơ trong báo hoa học trò viết về thời học trò...
Thơ gửi một niềm tin
Anh qua rồi cái thời thi đại học
Tưởng đã quên chẳng nhớ lại bao giờ
Ngày khăn gói theo cha lên thành phố
Lo lắng đầy trong ánh mắt ngẩn ngơ
Nhưng hôm nay gặp em đầy ngơ ngác
Líu ríu theo cha hỏi thăm đường
Mắt đỏ hoe có lẽ vì nhớ mẹ
Chắc lần đầu dứt ra khỏi yêu thương
Anh chạnh lòng nhớ mình ba năm trước
Cô bé ơi anh cũng vậy thôi mà
Cũng choáng ngợp giữa thị thành đông đúc
Ngơ ngác nhìn người tay nắm vạt áo cha
Cô bé ạ! Bối rối rồi cũng hết
Để nhường cho một cuộc chiến sống còn
Nặng lắm đấy! Vai em thì bé bỏng
Bím tóc dài vẫn chưa hết trẻ con
Cô bé ạ! Hãy bỏ qua bối rối
Kìa nắng vẫn tươi, trời vẫn thanh bình
Em sẽ cười theo cha về với mẹ
Trong đôi mắt này anh đọc thấy niềm tin.
Buổi cuối
Tôi nhớ tiếng trống trường ngày cuối
Giòn đanh làm vỡ nước mắt nhau
Tôi nhớ cây bút bi viết vội
Chữ kí của mình đã đủ nét đâu
Ngày ấy nằm rưng rưng trên lá
Đổ bóng xuống thầy thương lắm thầy ơi
Cả lớp cười toe nghiêng đầu chụp ảnh
Bóng lớn nào che hết bóng thầy tôi
Chùm hoa lửa đốt mùa thi hừng hực
Cũng chạnh lòng ngày cuối bên nhau
Rồi sẽ nhớ và chùm hoa cũng nhớ
Ép trao tay rồi, chẳng dám phai đâu
Thầy kể chuyện cuối năm về tâm hồn cao thượng
Và khát khao được vỗ cánh mặt trời
Khóc trên vai có vị mồ hôi mặn
Nụ cười buồn tha thẩn trên môi
Lưu luyến bàn tay hằng ngày qua cổng
Ai sẽ trở về dưới tán bàng xưa
Ngày mai thầy lại qua và ngóng đợi
Tiếng chim sẻ nào về hót tiếng ngu ngơ
Thơ nhắn nhủ ( Mỹ Quyên)
Em cứ khóc đã đời đi em nhé
Bao buồn vui đổ lỗi tại tuổi mình
Lòng sẽ lại tinh khôi như nắng mới
Phía mây mờ sẽ mọc một bình mình
Em cứ giận đã đời đi thật đấy
Để người ta biết lỗi sẽ làm lành
Nếu chỉ sống những ngày bình lặng quá
Thì cuộc đời chắc hẳn sẽ buồn tênh
Em cứ tiếc đã đời đi em nhé
Tháng ngày qua dẫu đi mãi chẳng về
Tiếc để sống hết mình hơn thế
Xưa cũ là chốn thương mến chở che
Nào em cứ nhớ đã đời đi em nhé
Thật vô tâm nếu quên lãng mọi điều
Rồi em sẽ thấy lòng mình hạnh phúc
Bởi có nhiều kỷ niệm để thương yêu
Và cứ khóc, cứ hờn mong nhớ tiếc
Những buồn vui, những xúc cảm rất người
Hãy tin rằng ngày mai tha thiết lắm
Tự tim mình hoa trái sẽ sinh sôi........
Trò trẻ
"Rồi một ngày sẽ hết những câu thơ
Ta viết tặng riêng ta - mười tám tuổi
Ta viết cho những tháng ngày rong ruổi
Để đối diện với mình - thảng thốt nghĩ suy.
Có một ngày như kẻ đa nghi
Ta không tin những gì đã có
Có một ngày ánh đèn vàng đại lộ
Soi giọt mưa hắt chéo bước hai người.
Rồi một ngày ta thờ ơ nở nụ cười
Xốc ba lô trên vai, rảo bước
Vẫy tay chào hai người rồi đi trước
Có điều gì chống chếnh sau lưng?
Rồi một ngày vơi dần những bâng khuâng
Ta phác họa ra ta thành kẻ khác
Mũ lưỡi trai và thùng thình áo khoác
Ngụy trang mình kiêu ngạo, thản nhiên...
Rồi tình cờ gặp nhau trong quán quen
Loa thùng cũ và những bài ca cũ
Ta mỉm cười, giả đò : " Chao, buồn ngủ
tó phải về, hai ấy ở lại vui...".
Một mình đi trên vỉa hè - quen rồi
Không đợi nữa tiếng phanh xe đánh "két"
Và nếu có... ta cũng đâu cần biết
Ta hôm nay đã khác hôm qua.
Bạn bè quen, gặp hỏi : " Quên rồi à?
Cái thằng hay đi cùng lần trước
Ta mỉm cười vẫy tay, cất bước"
"Tớ bây giờ phớt hết. Bye bye!"
Cơn mưa mùa đông hôm nay chợt lạnh vai
Thèm đến khóc một người để tin cậy
Chiếc ô đó trong tay như dấu phẩy
Ngắt giữa chừng...
niềm kiêu hãnh ngã nhoài..."
Lavender (tổng hợp)
(Source: Tin180 - Có 1 thời học trò... như thế - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét