Hình như có một nỗi buồn
cứ theo ta mãi, vương vương bên trời
bây giờ ngồi ngắm mưa rơi
người ơi, xin hãy giữ đời cho nhau
***
tình thư cũ giữ làm gì em nhỉ
biết tìm đâu những kỷ niệm hôm nào
đôi tay gầy níu kéo những vì sao
tuy vẫn biết không thể nào bắt được
tà áo trắng, tà áo dài tha thướt
không bao giờ anh quên được đâu em
ở bên nay khi vũ trụ lên đèn
anh đếm bước giữa đêm buồn phố thị
chiếc áo trắng đâu mất rồi em nhỉ
đứng đợi hoài mà chỉ thấy lá rơi
mây lang lang cũng dừng bước, mỉm cười
- chờ ai đó .. về thôi ... người khách lạ
chiếc áo trắng bây chừ xa, xa qúa
em có còn nhặt lá những chiều thu
đi lang thang trong buổi sáng sương mù
trời Dalat vẫn buồn như thuở đó ?
ở bên ấy có khi nào em nhớ
những ngày vui, hai đứa bước bên nhau
anh bây giờ ... có còn lại gì đâu
chiều xứ lạ, bước mau trên lối vắng ...
Tác giả: Hoài Nhân
(Source: Tin180 - Hình như | Thơ tình | Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét