Có một mùa trong ánh mắt dịu kỳ
Cái nắng êm ru, màu trời không chói
Mùa hè rớt cho những ngưòi yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như lại bắt đầu xuân
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Khe khẻ như không, dịu dàng phơ phất
Lanh lãnh bầy chim bay đi muộn mất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu
Những cơn mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thấm trong cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc - ít hơn khoé nhìn say đắm
Ghen tuông - dù chua chát cũng thưa hơn
Ôi ! cái mùa đại dương rất thân thương
Ta tiếp nhận vì ngươi sâu sắc quá
Nhưng ta nhớ ! Trời ơi ! ta vẫn nhớ
Tình yêu đâu? rừng lặng ! bóng sao im
Sao ơi sao ! Sao sắp rụng vào đêm
Ta hiểu lắm ! Thời gian đang vĩnh biệt
Chỉ đến bây giờ ta mới biết
Yêu đương - giận hờn - tha thứ - chia tay
Tác giả: ONGA BECGONS
(theo vnthuquan)
(Source: Tin180 - Mùa Hè Rớt | Thơ tình | Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét