Trời còn Thu sao tuyết trắng đường
Lòng chợt buồn như vấn tơ vương
Phải chi tuyết kia màu nhung nhớ
Để Anh mơ hoang giấc mộng thường
Bên Em giờ có tuyết trắng không?
Có quạnh quẽ lòng nhớ Anh không?
Ngoài hiên tuyết trắng rơi nhiều quá
Anh chợt nhớ nhung một bóng hồng
Trời Thu với tuyết, nhớ với nhung
Tình đến, tình đi quá lạnh lùng
Anh mộng hoài một lời yêu ái
Mộng tương phùng và mộng thủy chung
Tuyết vẫn cứ rơi, vẫn mãi rơi
Anh nhớ Em, thân xát rã rời
Ngồi đây đọc lại vần thơ củ
Lời thơ thấm buồn, lệ ai rơi
Em bỏ Anh đi, quên tình xưa
Giờ lại trách Anh xóa thơ xưa
Mỗi độ tuyết về Anh tê tái
Gậm nhấm vết thương, nói sao vừa
Tháng lạnh tuyết rơi em có thấu
Thu về, Đông đến, buốt canh thâu
Em vẫn làm ngơ, Anh hoài đợi
Thổn thức ai buồn nhớ dãi dầu
Theo hoasontrang
(Source: Tin180 - Mùa Thu Tuyết - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét