Tìm đến những cuộc thi ca cổ như: Chuông vàng vọng cổ, Bông lúa vàng, Giọt nắng phù sa, giải Mộc quán Nguyễn Trọng Quyền, giải ca cổ Út Trà Ôn... cũng là cách để những giọng ca trẻ tìm kiếm cơ hội một bước thành danh. Nhưng sự đời không đơn giản như họ tưởng.
Muốn thành danh, mua giải thưởng?
Trước đây các nghệ sĩ thuộc thế hệ hoàng kim của sân khấu cải lương vào nghề từ cánh gà sân khấu, từ việc học hỏi các nghệ sĩ đi trước hoặc ít nhiều cũng từ các công việc hậu đài, dàn nhạc, nhắc tuồng, vũ công...đi lên, ngày nay các giọng ca trẻ chọn con đường tiến thân qua những cuộc thi. Họ xem đó là bước khởi đầu tốt nhất để giới thiệu về mình.
Nôn nóng trở thành sao nên không ít người đã tự đánh mất danh dự của mình. Q.H là một bằng chứng. Cô dự thi hầu hết các cuộc thi ca cổ, đến nỗi ban giám khảo chỉ nhìn thấy cô biết cô sẽ ca bài gì. Q.H không tin tưởng vào tài năng của mình, cô muốn đoạt được danh hiệu cao nên tìm cách chạy chọt khiến giám khảo các cuộc thi muốn tránh tai tiếng phải dè dặt. Nên dù đã qua nhiều cuộc thi mà kết quả vẫn không được như mong muốn.
Soạn giả Viễn Châu kể: “Có nhiều em có chất giọng tốt, nếu rèn luyện sẽ thành đạt như ý muốn. Nhưng tôi ngại quá, cứ năm ba bữa lại điện thoại mời thầy đi nhậu, rồi đặt vấn đề thẳng thắn như cách mua giải thưởng. Nếu không cẩn thận thì giám khảo cũng sẽ mang tai tiếng”.
Không khác với chiến thuật của Q.H, M.K đến với cuộc thi Chuông vàng vọng cổ để nhanh chóng được làm đào chánh. M.K kết thân ngay với một nhạc công, nhờ anh này làm nhà quản lý, lo cho cô mọi thứ liên quan đến việc thi cử. Mối quan hệ giữa M.K và nhạc sĩ này bị rạn nứt khi cô chỉ đoạt giải phụ, trong khi số tiền chi phí đã bỏ ra là hơn 20 triệu đồng. Hai bên cự cãi suýt ẩu đả nhau, vì M.K không có khả năng chi trả, vì tiền giải thưởng cô lãnh chỉ 5 triệu đồng. Giờ thì M.K mỗi tháng phải ky cóp tiền để trả nợ cho người nhạc sĩ này.
Những giấc mơ xa vời Nhiều bạn trẻ đến với nghề diễn viên cải lương cứ nghĩ rằng phải làm được album ca nhạc, ca cổ mới nhanh chóng được khán giả chú ý và được nhận vào các đoàn chuyên nghiệp. Q.P là một ví dụ điển hình. Anh vay nợ ngân hàng để thực hiện DVD cải lương, rồi làm live show dù chưa một lần bước lên sân khấu. Để có đủ khán giả đến xem trong đêm diễn, Q.P mời một số nghệ sĩ tên tuổi, hậu quả là nghệ sĩ ngôi sao hát xong, khán giả kéo nhau ra về. Sau đêm diễn, Q.P lỗ gần 200 triệu đồng phải tuyên bố giải nghệ.
P.D có giọng ca tốt, biết diễn nhiều loại vai, muốn bước lên dàn đào chánh, cô đã bán xe gắn máy, chấp nhận đi hát bằng xe ôm mỗi đêm, để có tiền làm đĩa. Nhưng khi các công đoạn đã hoàn tất thì cô không đủ tiền để in đĩa, buộc lòng in đĩa giá rẻ, chất lượng kém. Đĩa in ra không bán được.
T.K bạo gan hơn khi cầm nhà để có tiền làm DVD. Cô sẵn sàng trả tiền cát sê cao cho các nghệ sĩ ngôi sao để được diễn đào chánh trong các trích đoạn cải lương Hồ Quảng. Nhưng nghề diễn này không phải học một ngày là có thể diễn được. Sự có mặt của các ngôi sao cũng không cứu được sự ế khách của DVD này.
Con đường đến với nghề diễn viên sân khấu cải lương trong giai đoạn khó khăn này của các bạn trẻ càng khó khăn hơn. Nếu thiếu sự kiên nhẫn trong nghề và nôn nóng muốn sớm nổi tiếng thì chính họ sẽ tạo ra những bi kịch cho họ.
|
Theo Người lao động
(Source: Tin180 - Nỗi sầu theo nghiệp cải lương Chưa thành danh đã tai tiếng - Tin tức - Bình luận - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét