Húp một chén cháo lú
trên hòn Tĩnh Gia
với thằng bạn bốn năm cùng nhau sống chết
tôi hỏi: chừ mi mần chi?
nó không nói
chỉ cúi đầu
mái tóc đen như màu hạt đỗ
đêm vẫn thế
bạc thếch tựa hồ tháng năm
nó ném tôi bằng cái nhìn hố thẳm
bằng cái mạnh bạo và chua xót
rồi húp
chỉ còn hai ngụm cuối cùng
nó rót cho đêm một nửa
này thì ăn đi
và đừng bao chừ quên những buổi trưa đói khát
đừng bao chừ quên lời giã biệt
…
hai cái đầu im lặng
từng cạn đêm chén rượu ven đường
trần phú, nguyễn lộ trạch, dương văn an
bốn năm
tiếng kêu vỡ ra từ gió núi
xé rách đêm như một lời nguyền
Huế, tháng 9 tặng Hải, Huấn, Dương, Lâm
Nguyễn Văn Luân
(theo evan.vnexpress)
(Source: Tin180 - Cháo lú - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét