Có một thời hoàng hôn tím triền đê
Cỏ may bám em gỡ hoài vẫn rối
Như mắc phải những lời anh đã nói
Những câu yêu em mới nhận lần đầu.
Có một thời bướm trắng đã yêu hoa
Cả hai vui đùa tung tăng trong nắng
Bỗng một ngày mây ngừng trôi gió lặng
Bướm dong chơi quên mất đường về.
Có một thời hoàng hôn tím triền đê
Cỏ may bám em gỡ hoài vẫn rối
Như mắc phải những lời anh đã nói
Những câu yêu em mới nhận lần đầu.
Có một thời hai đứa đã yêu nhau
Em cứ tưởng suốt đời đi chung lối
Nhưng ai biết sau hoàng hôn là bóng tối
Như chuyện chúng mình, ai ngỡ chuyện gió mây.
Có một thời em đã nói chia tay
Anh buồn lắm nhưng không rơi nước mắt
Day dứt em vẫn quyết tâm ngoảnh mặt
Để trăm năm có lỗi với một người.
Có một thời con bướm trắng dong chơi.
Là em đó, chán cuộc đời nông nổi
Muốn tìm về, nhưng cỏ may hết rối
Những lời thề anh đã gỡ khỏi tim.
Có một thời.............
................. Anh đã hết yêu em.
Tác giả: Bằng Lăng Khóc
(theo thunglunghoahong)
(Source: Tin180 - có một thời... - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét