Không tình yêu ta chẳng cần than khóc
Khỏi thất tình lăn lóc khổ vì yêu
Phí thời gian đưa đón với nuông chiều
Thà chiếc bóng khỏi trăm chiều đau đớn
Vướng tình yêu để quỉ thần hung tợn
Mượn trái tim vớt mất nửa linh hồn
Trói xuân thì trong huyệt lạnh vùi chôn
Thà phiến đá chẳng dỗi hờn oán trách
Không tình yêu dẫu ngàn trùng xa cách
Khỏi ngại ngùng hiu hắt chẳng nhớ thương
Giết tương tư, đuổi giấc mộng vô thường
Ta và bóng chẳng đoạn trường ray rứt
Trốn tình yêu để đọa dầy kiếp trước
Thoát kiếp này dẫu mây nước cần nhau
Ta hiên ngang không tiếc chỉ bạc đầu
Riêng một góc Nguyệt lầu ta say mãi...
Anh Tuấn
(theo hoasontrang)
(Source: Tin180 - Người đàn ông không tình yêu - Thơ tình - Văn hóa )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét